Friday, 22/10/2021 - 08:10|
Chào mừng bạn đến với cổng thông tin điện tử của Trường TH&THCS Thái Dương

BÀI DỰ THI CUỘC THI VIẾT “NHỮNG KỈ NIỆM SÂU SẮC VỀ THẦY/CÔ VÀ MÁI TRƯỜNG MẾN YÊU”

PHẦN I. THÔNG TIN CÁ NHÂN

 1. Thông tin về tác giả

       Họ và tên: Phạm Phương Anh

       Ngày tháng năm sinh: 27/7/2006

       Quê quán: xã Dương Hồng Thủy, Thái Thụy, Thái Bình

       Địa chỉ học tập hiện nay: Trường Tiểu học & Trung học cơ sở Thái Dương

       Địa chỉ liên lạc: xã Dương Hồng Thủy, huyện Thái Thụy, tỉnh Thái Bình

        Điện thoại : 0348913145

2. Thông tin về thầy/cô giáo hoặc cơ sở giáo dục được viết đến trong tác phẩm dự thi:

       a. Thầy/cô giáo:

         Họ và tên: Phạm Thị Dinh

         Ngày tháng năm sinh: 25-01-1975

         Địa chỉ công tác, học tập hiện nay: Trường TH&THCS Thái Dương

         Điện thoại, email: dinhthaiduong2@thaithuy.edu.vn

        b. Cơ sở giáo dục:

         Tên cơ sở giáo dục: Trường TH&THCS Thái Dương

         Địa chỉ và các thông tin liên lạc:

                      Thôn Đoàn Kết, xã Dương Hồng Thủy, huyện Thái Thụy, tỉnh Thái Bình

Phần II. TÁC PHẨM DỰ THI

          Tên tác phẩm:                  TẤM LÒNG CỦA CÔ

Nội dung tác phẩm:

          Với mỗi người, gia đình là tổ ấm, là nơi che chở, bao bọc chúng ta trong tình yêu thương vô bờ. Nhưng cũng có một ngôi nhà nữa, cũng gần gũi và không kém phần quan trọng trong suốt thời thơ ấu của chúng ta đó chính là mái trường mến yêu. Nơi ấy chất chứa bao kỉ niệm khó quên cùng bao hoài bão, ước mơ của tuổi trẻ và cũng là nơi cho ta cảm nhận về tình thầy trò, tình bạn khăng khít.

          Nếu cha mẹ là người có công ơn sinh thành, chăm sóc, nuôi nấng ta thì giờ đây trong hành trình chúng ta muốn chinh phục những đỉnh cao tri thức thầy cô sẽ là người cung cấp kiến thức quý báu, giúp ta cập bến thành công. Và chắc hẳn trong trái tim của mỗi người ai cũng lưu giữ một hình ảnh đẹp đẽ về một người thầy hoặc một người cô mà mình yêu mến. Với tôi,cô Dinh- người giáo viên dạy Ngữ Văn hồi lớp Bảy là người khiến tôi yêu mến và nhớ nhất.

       Ngay từ tiết học đầu tiên, cô đã cho tôi một cảm giác thật gần gũi và đặc biệt.Khi nhìn thấy cô - người phụ đoan trang, thướt tha đi dưới ánh vàng của mùa hạ rả rích, tim tôi dường như đã chậm lại một nhịp. Cô có dáng người cao, hơi gầy cùng làn da rám nắng và có nhiều nếp nhăn mà đến tận bây giờ, tôi mới nhận ra đó là những vết nhăn của nắng mưa cuộc đời, của trằn trọc suy tư vì lo cho tương lai của những đứa học trò, Đặc biệt tôi còn ấn tượng với nụ cười của cô, nụ cười ấy như mùa thu tỏa nắng nụ cười ấm ấp ấy đã bao lần xua tan đi sự mệt mỏi của chúng tôi sau những giờ học đầy căng thẳng.

          Có người nói rằng: ‘Người thầy biết cắt nghĩa là một thầy giáo tốt, người thầy biết giảng giải là một thầy giáo giỏi, người thầy biết truyền cảm hứng là người thầy vĩ đại’. Tôi còn nhớ mãi năm lớp 7, tôi được cô chon vào đội tuyển học sinh giỏi Văn. Dù tiết trời lúc ấy đang là mùa đông lạnh thê lương nhưng trong lòng tôi lại đang bùng lên một ngọn lửa sáng bừng lấp lánh. Những ngày đầu được ở trong đội tuyển, tôi đã rất cố gắng, tôi luôn cùng các bạn khác thi đua phấn đấu sôi nổi, nhiệt tình.Nhưng chỉ sau vài tuần, lượng kiến thức ngày càng nhiều hơn,các đề văn cũng có yêu cầu cao hơn, tôi bắt đầu lười biếng, chán nản việc học từ đó tôi có phần lép vế hơn so với các bạn. Trong một phút thoáng qua, tôi cảm thấy mình có chút sai lầm khi chọn đi thi học sinh giỏi.Rồi cứ thế, mỗi khi đến giờ Văn của cô, tôi đều học trong tâm trạng chán trường, mệt mỏi, thường bỏ quên hình ảnh cô vẫn đang miệt mài giảng bài trên bục mà hướng mắt ra ngoài của sổ ngắm nhìn những chú chim đang chơi đùa. Cuối cùng ngày kiểm tra định kì cũng đến tôi vẫn luôn tự tin rằng tôi có thể vượt qua bài kiểm tra này một cách dễ dàng, nhưng sự thật thì không như thế, vì tôi đã chủ quan, không học kĩ bài nên lần kiểm tra này tôi làm rất kém. Nơm nớp lo sợ vì nghĩ mình sẽ bị loại khỏi đội tuyển, tôi ứa trào nước mắt. Tôi thật sự ân hận vì bản thân đã mải chơi,chủ quan,không chú tâm vào học hành, lòng tôi lúc đó nặng trĩu nỗi buồn và thất vọng.Cô dường như đã thấy được nỗi buồn của tôi nên đến cuối giờ cô gọi tôi lại và cất giọng nhẹ nhàng hỏi:

          - Sao hôm nay em buồn thế? Em có khó khăn gì có thể chia sẻ cho cô không nào? Cô có thể là người bạn tâm giao chia sẻ những niềm vui nỗi buồn cùng em.

          Khi nghe cô nói như thế, tôi đột nhiên muốn khóc.Tôi khóc vì tâm trạng xúc động nhứng cũng có phần xấu hổ. Không ngờ cô lại quan tâm và tốt với tôi như thế. Thật xấu hổ khi một học sinh được cô tin tưởng hết lòng như tôi lại mải chơi dẫn đến xao nhãng việc học hành. Tôi nén nước mắt và nói:

         - Em buồn vì bài kiểm tra vừa rồi em làm không được tốt…Em hơi chủ quan.

        Những tưởng khi cô nói như thế, sẽ thất vọng vô cùng, nhưng cô lại nở một nụ cười dịu dàng động viên tôi. Sau đó, cô nhẹ nhàng rút ra tờ đề kiểm tra hôm trước, ân cần chỉ ra những lỗi sai mà tôi mắc phải khi làm bài. Lúc đó, tôi mới nhận ra những phút giây, những khoảnh khắc đáng trân quý mà bấy lâu nay tôi đã từng bỏ lỡ. Những lời giảng của cô như những tia nắng ấm áp xuyên qua từng mạch máu len lỏi vào trong tâm trí tôi một cách thật tự nhiên, khiến tôi cảm nhận sâu sắc hơn cái hay, cái đẹp của văn chương.

         Cô còn xuống thư viện nhà trường, tìm cho tôi những quyển bồi Văn hay. Qủa thật, tấm lòng của người cô, người thầy trong sáng lắm, y như pha lê không bao giờ bị vấy bẩn. Thấy được sự tâm huyết của cô, lòng tôi như được thắp lên ngọn lửa, tôi đã hứa hẹn với bản thân mình phải thật cố gắng để không phụ tâm huyết của cô dành cho tôi.

          Năm lớp 7 là năm tôi gặp được cô, cũng là năm có biết bao kì vọng và quyết tâm. Sau bao nhiêu nỗ lực, tôi đã giành được giải học sinh giỏi huyện môn Ngữ Văn. Nhưng chỉ có nỗ lực, cố gắng của tôi là chưa đủ, thành công của tôi có sự đóng góp rất lớn của cô. Biết tin, cô chỉ cười thật tươi. Nhưng trong mắt tôi, đó là nụ cười ấm áp nhất tôi từng biết, nụ cười ấy khiến cho bao mệt mỏi khó nhọc trở về số 0, nụ cười khiến cho tất cả học sinh an lòng.

         Qua câu chuyện của tôi, cũng xin gửi tới các bạn trẻ, trong dòng đời vội vàng tấp nập, đôi lúc cần sống chậm lại để chiêm nghiệm về những người đồng hành xung quanh, đừng chỉ biết lao đi như những con thiêu thân mà quên đi những giá trị vĩnh hằng đang tồn tại, quên đi những người đã và đang cho ta một nền tảng tri thức vô cùng trân quý!

         Thời gian trôi đi chẳng chờ đợi một ai, dòng chảy của thời gian có thể làm mờ nhạt đi những hồi ức trong quá khứ. Nhưng trong tâm trí tôi, hình ảnh “ người mẹ hiền” ấy mãi không bao giờ phai nhạt. Năm nay tôi đã trở thành một cô học sinh lớp 9, sắp phải xa rời ngôi trường trung học cơ sở thân yêu nhưng nơi đây vẫn mãi in dấu kỉ niệm trong trái tim tôi…Những tình cảm, những bài học hay, những giây phút được ngồi nghe cô giảng bài sẽ mãi là kỉ niệm đẹp nhất:

                                 “Tháng năm dầu dãi nắng mưa

                          Con đò trí thức thầy đưa bao người

                                   Qua sông gửi lại nụ cười

                          Tình yêu xin tặng người thầy kính thương”.

                                                                    Thái Thuy, tháng 11 năm 2020.

Bài tin liên quan
Chính phủ điện tử
Tin đọc nhiều
Liên kết website
Thống kê truy cập
Hôm nay : 10
Hôm qua : 43
Tháng 10 : 677
Năm 2021 : 6.306